[Góc Tâm Sự] Ngày Hôm Nay Em Đã Đủ Nỗ Lực Chưa?

“Tôi tin rằng câu chuyện dưới đây chúng ta đã từng ít nhất trải qua trong đời. Cô gái trong câu chuyện vừa là cá thể riêng biệt lại vừa tồn tại trong chính chúng ta. Ai cũng có sự hoài nghi, sự chán nản, tuyệt vọng trong mọi hoàn cảnh, tình huống. Nhưng liệu rằng chúng ta đã thực sự nỗ lực hay chưa?”

Có một cô gái sau khi tốt nghiệp, quyết định ở lại thành phố để phát triển.

Có thể do vận may chưa tới, cũng có thể vì tính cách, hoặc năng lực chưa đủ, tóm lại vì một hoặc nhiều lý do nào đó, bám trụ thành phố đã nhiều năm, thu nhập của cô vẫn hạn chế. Cô vẫn ngày ngày đi về căn phòng trọ giá rẻ, mỗi mùa mưa tới, nước rò rỉ ướt tường. Không chặn cửa kín, mưa lớn sẽ hắt nước vào nhà, có khi ngập hơn mắt cá chân. Có một mùa mưa nọ, do đi làm chủ quan không đóng cửa, mà hôm ấy trời lại mưa lớn cả ngày. Tối về nhà mở cửa ra, nước mưa đã dềnh hết phòng, thấm hết vào tấm đệm nằm duy nhất. Thế là khi người ta đã ngủ say hết một giấc, thì cô gái phải hì hục lau dọn. Chiếc đệm vì sũng nước, đã nặng còn gánh thêm vài cân, một mình cô không tài nào dựng lên nổi. Quá mệt mỏi và lạnh, sàn nhà thì chưa khô, cô quyết định cuộn chăn ngủ trên tấm đệm ướt đó.

Đêm ấy ngoài trời vẫn mưa rả rích, trong nhà đồ đạc đều ẩm ướt, mắt cô gái cũng đẫm nước trong giấc ngủ mệt nhoài.

Người nhà khuyên cô trở về quê. Lấy chồng sinh con, kiếm tạm một công việc nào đó. Mức sống ở quê thấp hơn thành phố rất nhiều, lại ở gần gia đình, như thế sẽ ổn định hơn. Cô hiểu, bản thân mình không muốn một cuộc sống như vậy. Nhưng có những ngày đi về một mình, nhìn ánh đèn đủ màu sắc từ các toà nhà lớn rọi xuống, người trên đường phóng vội trở về, nỗi cô đơn và chán nản khiến cô nghĩ, hay là buông xuôi?! Có lẽ cuộc đời của cô chỉ có thể đến vậy, không ưu tú, không gia thế, không biết mình nên làm gì và cần làm gì. Chỉ biết ở lại một nơi đông đúc xa hoa tìm kiếm cơ hội phát triển. Nhưng đi mãi, tìm mãi vẫn không thấy đường. Mục tiêu cuộc sống ban đầu là thành công, giờ đã biến thành đủ tiền ăn, tiền xăng xe, tiền ốm đau, tiền nhà cửa đến cuối tháng.

Hay là bỏ hết, về nhà?!

Cô ấy liền quyết định liều một lần, đằng nào thì cũng chẳng có gì nhiều để mất. Cô nhẩm tính lại số tiền tiết kiệm bấy lâu, xin nghỉ việc ở công ty cũ sau khi đề xuất tăng lương bị từ chối, gửi CV đến những công ty cao hơn và chờ đợi. Cuối cùng một trong số đó liên hệ cô tới phỏng vấn. Kết thúc buổi phỏng vấn, họ hẹn cô sẽ gửi kết quả sau.

Cô ấy cứ vậy chờ đợi mail công ty phản hồi. Chờ mãi, chờ mãi, cuối cùng cũng nhận được kết quả.

Đầu mail, họ nói rất ấn tượng với những gì cô thể hiện. Cuối mail, họ hẹn cô một cơ hội hợp tác khác trong tương lai.

Vậy là hết.

Cô đóng gói dần đồ đạc, dọn dẹp lại căn phòng đã gắn bó những năm qua, soạn một tin nhắn với chủ trọ về việc trả phòng, nhưng rồi lại chần chừ chưa gửi. Đêm đó cô không ngủ, nằm nghe thế giới xung quanh chuyển động trong tĩnh lặng. 4h sáng, cô nghe tiếng bước chân và những trận ho dài cố nín từ trên lầu vọng tới. Ở lầu trên là một anh trai đã lớn tuổi sống cùng vợ và một người con trai. Vì để tiết kiệm tiền, nên dù đứa con đã gần 5 tuổi vẫn chưa được đi mẫu giáo. Hàng tuần hai vợ chồng sẽ chở con về quê gửi nhờ ông bà. Đến cuối tuần người mẹ được nghỉ mới đón thằng bé về nhà chơi mấy hôm. Hai vợ chồng cũng giống cô, sống trên thành phố đã nhiều năm, nhưng vẫn mãi chưa tiết kiệm đủ tiền để mua một căn chung cư khác. Cô chỉ biết, công việc của anh chồng làm theo ca thất thường, vậy nên trước nay rất hiếm khi gặp mặt. Hóa ra công việc của anh phải đi sớm về muộn đến vậy. Nghe tiếng ho, có vẻ sức khỏe của anh không được tốt lắm, nhưng cuối cùng tiếng bước chân vẫn vang lên đều đặn rồi xa dần. Thêm một lúc nữa, cô nghe thấy tiếng chổi quét loẹt xoẹt dưới đường, có lẽ từ những bác lao công. Tiếng mở cửa, đẩy xe hàng, kê bàn ghế vọng lên từ các cửa hàng xung quanh. Hóa ra, khi cô đang say giấc, thế giới này vẫn luôn vận động không ngừng nghỉ. Khi cô nghĩ rằng mình nên dừng lại, thì những người xung quanh vẫn đang miệt mài làm việc của mình. Họ có thể giàu, có thể nghèo, có thể làm vì gánh nặng kinh tế, cũng có thể làm vì đam mê… nhưng ngoài kia, họ vẫn đang nỗ lực hết mình vì cuộc sống. Đây chính là vòng lặp tự nhiên của cuộc đời, sinh ra, gánh lấy áp lực, làm việc để giảm gánh nặng ấy xuống dần, rồi hóa thành tro bụi. Làm người trưởng thành thật mệt mỏi, nhưng làm người trưởng thành cũng sẽ tôi luyện ta trở nên thật mạnh mẽ.

Cô gái ấy vừa là một cá thể riêng biệt, vừa tồn tại trong chính chúng ta. Ai cũng có lúc hoài nghi bản thân, hoài nghi con đường đã chọn, hoài nghi về tính đúng sai trong đời. Rồi chúng ta chỉ muốn chọn cách buông xuôi, bởi từ bỏ là cách dễ dàng hơn để biết được kết quả. Còn cứ đâm đầu chạy mãi, cũng vẫn không biết được tương lai sẽ là màu gì. Nhưng nếu một ngày kia em quên mất kiên định ban đầu, hoặc đã quá mệt mỏi với việc phải đối mặt với những mặt tối của cuộc sống, hãy nhớ rằng những người xung quanh em cũng đang không ngừng miệt mài phấn đấu. Chúng ta không chỉ phấn đấu cho cuộc sống tốt đẹp, cho xứng đáng với kì vọng xung quanh, chúng ta phấn đấu để đi tìm câu trả lời đúng đắn nhất cho câu hỏi,

“Chúng ta sinh ra vì điều gì?”

Nếu em không thể tìm được câu trả lời, cuộc đời này của em sẽ mãi là một dấu ba chấm vô định. Mà câu trả lời ấy lại chỉ có thể tìm được, khi em xốc lại hành lý và tiếp tục hành trình tiến lên phía trước.

Cuộc đời con người, khó khăn là điều tất yếu sẽ xảy đến. Sẽ có lúc, chúng ta đi đâu cũng đều là lối mòn. Sẽ có thời điểm, mọi thứ xung quanh dồn chúng ta tới tận cùng của sự thất vọng. Nhưng mong chúng ta hãy can đảm đi tiếp, bởi đường đi chỉ được tạo thành khi có dấu chân người. Hy vọng mỗi chúng ta đều có thể như cỏ dại, mặc kệ gió mưa, ở nơi bùn đất hay đường lớn, người giẫm kẻ vùi, chẳng cần ai chăm bón, vẫn cứ vươn lên xanh tốt. Sống một cuộc đời nỗ lực đến giây cuối cùng, dẫu ngắn ngủi cũng sẽ rực rỡ hơn tồn tại một đời đằng đẵng, vô vị không cần biết tới ngày mai.

Mong em hãy sống một cuộc đời đáng sống như vậy. Mong em kiên định với mục tiêu đến cùng. Bởi thế giới này mỗi ngày trôi qua, mỗi người ngoài kia đều đang nỗ lực hết mình để làm vậy. Người nỗ lực đèn sách, người nỗ lực thăng tiến, người nỗ lực vun vén gia đình, người nỗ lực sinh tồn, không phân giới tính, tuổi tác, sang hèn… để chứng tỏ sự tồn tại của bản thân trên đời.

Vậy em ngày hôm nay đã đủ nỗ lực chưa?

Tôi tin rằng đây là câu hỏi đã từng ít nhất xuất hiện trong đầu mỗi người. Sự hoài nghi năng lực của bản thân, mệt mỏi, mất phương hướng và luôn tự hỏi ” chúng ta nên bắt đầu từ đâu?”. Cuộc sống là vậy. Nếu không sinh ra ở vạch đích thì buộc bạn phải nỗ lực gấp nghìn lần, vạn lần để có thể trở thành công chúa hay hoàng tử của chính mình. Tuy nhiên, dù mệt mỏi đến đâu thì hãy luôn nhớ rằng phải kiên định với mục tiêu và sống lạc quan, tích cực trong mọi hoàn cảnh. Nếu mệt mỏi quá hãy ngủ sớm một giấc, ăn một bữa thật ngon, chọn một chuyến hành trình mới để bắt đầu lại cuộc sống bạn nhé.

DEAL247.VN

DEAL247.VN - CỘNG ĐỒNG CHIA SẺ HOTDEAL.VN, MÃ GIẢM GIÁ CHẤT LƯỢNG TRÊN SHOPEE, TIKI, LAZADA

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn